鬓云松令 题梦兰夫人画扇

清代 顾太清
乍长天,清昼永。风荡帘钩,午梦人初醒。纤手慢将云鬓整。 美目流波,花底新妆靓。 对芳菲,心自省。花静人娴,人与花相称。空谷一枝谁解赠。 谱入离骚。添个幽兰影。
zhà cháng tiān   qīng zhòu yǒng fēng dàng lián gōu   mèng rén chū xǐng qiàn shǒu màn jiāng yún bìn zhěng      
měi liú   huā xīn zhuāng jìng  
duì fāng fēi   xīn xǐng huā jìng rén xián rén   huā xiāng chèn kōng zhī shuí jiě zèng      
sāo tiān yōu lán yǐng