宾雁

宋代 韩琦
候时宾雁觉秋分,便委胡霜溯楚氛。一片画屏横远岫,几行书字帖轻云。 信通离阔诚虚语,声到英雄似不闻。莫趁衡阳恋闲暖,南儿矰缴正纷纷。
hòu shí bīn yàn jué qiū fēn   biàn 便 wěi shuāng chǔ fēn piàn huà píng héng yuǎn xiù   xíng shū tiè qīng yún    
xìn tōng kuò chéng   shēng dào yīng xióng shì wén chèn héng yáng liàn xián nuǎn nán   ér zēng jiǎo zhèng fēn fēn