冰柱

唐代 刘叉
师干久不息,农为兵兮民重嗟。骚然县宇,土崩水溃。 畹中无熟谷,垄上无桑麻。王春判序,百卉茁甲含葩。 有客避兵奔游僻,跋履险厄至三巴。貂裘蒙茸已敝缕, 鬓发蓬舥.雀惊鼠伏,宁遑安处。独卧旅舍无好梦, 更堪走风沙。天人一夜剪瑛琭,诘旦都成六出花。 南亩未盈尺,纤片乱舞空纷拏。旋落旋逐朝暾化, 檐间冰柱若削出交加。或低或昂,小大莹洁,随势无等差。 始疑玉龙下界来人世,齐向茅檐布爪牙。又疑汉高帝, 西方未斩蛇。人不识,谁为当风杖莫邪。铿镗冰有韵, 的皪玉无瑕。不为四时雨,徒于道路成泥柤。不为九江浪, 徒为汩没天之涯。不为双井水,满瓯泛泛烹春茶。 不为中山浆,清新馥鼻盈百车。不为池与沼, 养鱼种芰成霪霪。不为醴泉与甘露,使名异瑞世俗夸。 特禀朝澈气,洁然自许靡间其迩遐。森然气结一千里, 滴沥声沈十万家。明也虽小,暗之大不可遮。 勿被曲瓦,直下不能抑群邪。奈何时逼,不得时在我目中, 倏然漂去无馀些。自是成毁任天理,天于此物岂宜有忒赊。 反令井蛙壁虫变容易,背人缩首竞呀呀。 我愿天子回造化,藏之韫椟玩之生光华。
shī gàn jiǔ   nóng wèi bīng mín zhòng jiē sāo rán xiàn   bēng shuǐ kuì
wǎn zhōng shú   lǒng shàng sāng wáng chūn pàn   bǎi huì zhuó jiǎ hán
yǒu bīng bēn yóu   xiǎn è zhì sān diāo qiú méng róng  
bìn péng   . què jīng shǔ   níng huáng ān chǔ shè hǎo mèng  
gèng kān zǒu fēng shā tiān rén jiǎn yīng   jié dàn dōu chéng liù chū huā
nán wèi yíng chǐ   xiān piàn luàn kōng fēn xuán luò xuán zhú zhāo tūn huà  
yán jiān bīng zhù ruò xuē chū jiāo jiā huò huò áng   xiǎo yíng jié   suí shì děng chà
shǐ lóng xià jiè lái rén shì   xiàng máo yán zhǎo yòu hàn gāo  
西 fāng wèi zhǎn shé rén shí   shuí wéi dāng fēng zhàng kēng táng bīng yǒu yùn  
de xiá wéi shí   dào chéng zhā wéi jiǔ jiāng làng  
wèi tiān zhī wéi shuāng jǐng shuǐ   mǎn ōu fàn fàn pēng chūn chá
wéi zhōng shān jiāng   qīng xīn yíng bǎi chē wéi chí zhǎo  
yǎng zhǒng chéng yín yín wéi quán gān   shǐ 使 míng ruì shì kuā
bǐng cháo chè   jié rán jiān ěr xiá sēn rán jié qiān  
shēng shěn shí wàn jiā míng suī xiǎo   àn zhī zhē
bèi   zhí xià néng qún xié nài shí   de shí zài zhōng  
shū rán piāo xiē shì chéng huǐ rèn tiān   tiān yǒu shē
fǎn lìng jǐng chóng biàn róng   bèi rén suō shǒu jìng
yuàn tiān huí zào huà   cáng zhī yùn wán zhī shēng guāng huá