病中自遣三首 其三
少时揣无才,一意守贫贱。穷阎依马磨,小石写驴券。
中年更可笑,憔悴客异县。何曾得一饱,尘土空满面。
即今况已病,百衰相俱见。虽然亦自重,未忍悲秋扇。
shǎo
少
shí
时
chuāi
揣
wú
无
cái
才
,
yī
一
yì
意
shǒu
守
pín
贫
jiàn
贱
qióng
。
yán
穷
yī
阎
mǎ
依
mó
马
xiǎo
磨
,
shí
小
xiě
石
lǘ
写
quàn
驴
券
。
zhōng
中
nián
年
gèng
更
kě
可
xiào
笑
,
qiáo
憔
cuì
悴
kè
客
yì
异
xiàn
县
hé
。
zēng
何
dé
曾
yī
得
bǎo
一
chén
饱
,
tǔ
尘
kōng
土
mǎn
空
miàn
满
面
。
jí
即
jīn
今
kuàng
况
yǐ
已
bìng
病
,
bǎi
百
shuāi
衰
xiāng
相
jù
俱
jiàn
见
suī
。
rán
虽
yì
然
zì
亦
zhòng
自
wèi
重
,
rěn
未
bēi
忍
qiū
悲
shàn
秋
扇
。