病中有感欲落不落雪旧事偶成唐律

宋代 曹彦约
东皇雅欲破玄冥,滕六终怀可否情。岂不愿丰招瑞气,又虞加力困饥氓。 柳虽阁絮心犹壮,梅不能妆意自倾。只恐玉龙禁不得,便输鳞甲赋群英。
dōng huáng xuán míng   téng liù zhōng huái 怀 fǒu qíng yuàn fēng zhāo ruì yòu   jiā kùn máng    
liǔ suī xīn yóu zhuàng   méi néng zhuāng qīng zhǐ kǒng lóng jīn biàn   shū 便 lín jiǎ qún yīng