病中有感

宋代 吴芾
大暑苦河鱼,久乃变成痢。 辗转枕席间,百药几尽试。 神气顿索然,不止形容悴。 自谓与鬼隣,偶然有生意。 方欲少开眉,赤目又为崇。 余年能几何,十日不知味。 今虽强支持,下箸犹畏忌。 去岁夏到官,今年又秋至。 默数一年中,安好无一二。 顾此衰病躯,岂堪长代匮。 回首望故山,幸有宽闲地。 不如归去年,笑歌聊自慰。
shǔ   jiǔ nǎi biàn chéng
zhǎn zhuǎn zhěn jiān   bǎi yào jǐn shì
shén dùn suǒ rán   zhǐ xíng róng cuì
wèi guǐ lín   ǒu rán yǒu shēng
fāng shǎo kāi méi   chì yòu wèi chóng
nián néng   shí zhī wèi
jīn suī qiáng zhī chí   xià zhù yóu wèi
suì xià dào guān   jīn nián yòu qiū zhì
shù nián zhōng   ān hǎo èr
shuāi bìng   kān zhǎng dài kuì
huí shǒu wàng shān   xìng yǒu kuān xián
guī nián   xiào liáo wèi