病中夜坐呈致远

宋代 范成大
似雾如烟夜气浮,鹤鸣惊睡起搔头。 含风竹影淡留月,著雨蛩声深怨秋。 万事心空痴已惯,百骸岁晚病相投。 便当采药西山去,脚力蹒跚怕远游。
shì yān   míng jīng shuì sāo tóu
hán fēng zhú yǐng dàn liú yuè   zhù qióng shēng shēn yuàn qiū
wàn shì xīn kōng chī guàn   bǎi hái suì wǎn bìng xiāng tóu
biàn 便 dāng cǎi yào 西 shān   jiǎo pán shān yuǎn yóu