病中夜雨

宋代 张嵲
新凉增客意。卧病复逾时。 雨脚夜深白,虫声秋后悲。 高低山树立,迢递晓钟迟。 此夕天涯鬓,知添几缕丝。
xīn liáng zēng bìng shí    
jiǎo shēn bái   chóng shēng qiū hòu bēi  
gāo shān shù   tiáo xiǎo zhōng chí  
tiān bìn   zhī tiān