病中五绝句

唐代 白居易
世间生老病相随,此事心中久自知。 今日行年将七十,犹须惭愧病来迟。 方寸成灰鬓作丝,假如强健亦何为。 家无忧累身无事,正是安闲好病时。 李君墓上松应拱,元相池头竹尽枯。 多幸乐天今始病,不知合要苦治无? [李、元皆予执友也。杓直少予八岁,即世已九年。 微之少予七年,薨已八年矣。今予始病,得非幸 乎。] 目昏思寝即安眠,足软妨行便坐禅。 身作医王心是药,不劳和扁到门前。 交亲不要苦相忧,亦拟时时强出游。 但有心情何用脚,陆乘肩舆水乘舟。
shì jiān shēng lǎo bìng xiāng suí   shì xīn zhōng jiǔ zhī
jīn xíng nián jiāng shí   yóu cán kuì bìng lái chí
fāng cùn chéng huī bìn zuò   jiǎ qiáng jiàn wéi
jiā yōu lèi shēn shì   zhèng shì ān xián hǎo bìng shí
jūn shàng sōng yīng gǒng   yuán xiāng chí tóu zhú jǐn
duō xìng tiān jīn shǐ bìng   zhī yào zhì  
  [ yuán jiē zhí yǒu biāo zhí shǎo suì   shì jiǔ nián
wēi zhī shǎo nián   hōng nián jīn shǐ bìng   de fēi xìng
。]   ]
hūn qǐn ān mián   ruǎn fáng xíng biàn 便 zuò chán
shēn zuò wáng xīn shì yào   láo biǎn dào mén qián
jiāo qīn yào xiāng yōu   shí shí qiáng chū yóu
dàn yǒu xīn qíng yòng jiǎo   chéng jiān shuǐ chéng zhōu