病中试张观笔

宋代 岳珂
淮上霜浓衰草黄,阿㕙健走何如獐。不知聚族加束缚,妙手乃有明山张。 生来阿㕙素狡狯,何术聚致如驱羊。拔豪撷颖不敢惜,一一顺听伏且僵。 人生切勿恃一技,善走古有执盖郎。不惟平地傅两翼,仍以俘馘浮长江。 一朝发愤辽东岸,逝水亦复随浮梁。只今红绡莹玉管,何人解发千古光。 明张眼前第一手,嗟嗟阿㕙孰能走。
huái shàng shuāng nóng shuāi cǎo huáng   ā jùn jiàn zǒu zhāng zhī jiā shù miào   shǒu nǎi yǒu míng shān zhāng    
shēng lái ā jùn jiǎo kuài   shù zhì yáng háo xié yǐng gǎn   shùn tīng qiě jiāng    
rén shēng qiē shì   shàn zǒu yǒu zhí gài láng wéi píng liǎng réng   guó cháng jiāng    
zhāo fèn liáo dōng àn   shì shuǐ suí liáng zhī jīn hóng xiāo yíng guǎn   rén jiě qiān guāng    
míng zhāng yǎn qián shǒu   jiē jiē ā jùn shú néng zǒu