病中诗十五首并序

唐代 白居易
开成己未岁,余蒲柳之年六十有八。冬十月甲寅旦, 始得风瘅之疾,体矜目眩,左足不支,盖老病相乘 时而至耳。余早栖心释梵,浪迹老庄,因疾观身, 果有所得。何则?外形骸而内忘忧恚,先禅观而后 顺医治。旬月以还,厥疾少间,杜门高枕,澹然安 闲。吟讽兴来,亦不能遏,因成十五首,题为病中 诗,且贻所知,兼用自广。昔刘公干病漳浦,谢康 乐卧临川,咸有篇章,抒咏其志。今引而序之者, 虑不知我者或加诮焉。
kāi chéng wèi suì   liǔ zhī nián liù shí yǒu dōng shí yuè jiǎ yín dàn  
shǐ fēng dān zhī   jīn xuàn   zuǒ zhī   lǎo bìng xiāng chéng
shí ér zhì ěr zǎo xīn shì fàn   làng lǎo zhuāng   yīn guān shēn  
guǒ yǒu suǒ de   wài xíng hái ér nèi wàng yōu huì   xiān chán guān ér hòu
shùn zhì xún yuè huán   jué shǎo jiàn   mén gāo zhěn   dàn rán ān
xián yín fěng xīng lái   néng è   yīn chéng shí shǒu   wèi bìng zhōng
shī   qiě suǒ zhī   jiān yòng guǎng 广 liú gōng gàn bìng zhāng   xiè kāng
lín chuān   xián yǒu piān zhāng   shū yǒng zhì jīn yǐn ér zhī zhě  
zhī zhě huò jiā qiào yān