病中三偈

宋代 范成大
扰扰随流无定期,波停浪息始应知。 一尘不偶同归处,四海无亲独步时。 苦相打通俱入妙,病缘才入更何疑。 霜清木落千山露,笑杀东风叶满枝。
rǎo rǎo suí liú dìng   tíng làng shǐ yīng zhī  
chén ǒu tóng guī chǔ   hǎi qīn shí  
xiāng tōng miào   bìng yuán cái gèng  
shuāng qīng luò qiān shān   xiào shā dōng fēng mǎn zhī