病中秋香开因成拙句呈诸亲友

宋代 吴芾
仙姿元自广寒来,分得天香长馥郁。 千古风流独占秋,一枝曾比崑山玉。 伊余老去百今灰,已是形骸如土木。 年年尚为此花狂,有似渊明偏爱菊。 坐中不可一日无,又似子猷直爱竹。 一从秋到天宇清,颇费梦思眠不熟。 凌晨便起探花枝,走遍荒园常仆仆。 可怪司秋失故常,时节已深花尚伏。 迨余抱病卧匡床,始报枝头缀金粟。 折来三嗅忽凄然,不觉泪珠悬两目。 天胡只赋惜花心,不容享此看花福。 今年疾疢已如斯,来岁衰颓还可卜。 纵令牵强到花间,空使此心生不足。 不如等是趁西风,把花一扫还容谷。
xiān 姿 yuán guǎng 广 hán lái   fēn de tiān xiāng zhǎng
qiān fēng liú zhàn qiū   zhī céng kūn shān
lǎo bǎi jīn huī   shì xíng hái
nián nián shàng wèi huā kuáng   yǒu yuān míng piān ài
zuò zhōng   yòu shì yóu zhí ài zhú
cóng qiū dào tiān qīng   fèi mèng mián shú
líng chén biàn 便 tàn huā zhī   zǒu biàn huāng yuán cháng
guài qiū shī cháng   shí jié shēn huā shàng
dài bào bìng kuāng chuáng   shǐ bào zhī tóu zhuì jīn
zhé lái sān xiù rán   jué lèi zhū xuán liǎng
tiān zhǐ huā xīn   róng xiǎng kàn huā
jīn nián chèn   lái suì shuāi tuí hái bo
zòng lìng qiān qiǎng dào huā jiān   kōng shǐ 使 xīn shēng
děng shì chèn 西 fēng   huā sǎo hái róng