病中秋日作四首 其四

明代 唐顺之
愚公本自拙于谋,癖在烟霞况未瘳。蝉响蛩鸣分昼夜,寒灰稿木混春秋。 医方百试增身病,藿食终年与世休。责守一无聊自慰,且忘倭寇过苏州。
gōng běn zhuō móu   zài yān xiá kuàng wèi chōu chán xiǎng qióng míng fēn zhòu hán   huī gǎo 稿 hùn chūn qiū    
fāng bǎi shì zēng shēn bìng   huò shí zhōng nián shì xiū shǒu liáo wèi qiě   wàng kòu guò zhōu