病中贾大夫相访因游中宫僧舍二首

宋代 苏辙
江城寒气入肌肤,得告归来强自扶。 五马独能寻杜老,一床深愧致文殊。 体虚正觉身如幻,谈剧能令病自无。 明日出门还扰扰,年来真畏酒家垆。 东邻修竹野僧家,乱柳枯桑一径斜。 逐客惯曾迂短策,使君何事驻高牙。 萧条已似连村坞,邂逅应容设晚茶。 惭愧病夫无气力,隔墙空听吏兵哗。
jiāng chéng hán   gào guī lái qiáng  
néng xún lǎo   chuáng shēn kuì zhì wén shū  
zhèng jué shēn huàn   tán néng lìng bìng  
míng chū mén hái rǎo rǎo   nián lái zhēn wèi jiǔ jiā  
dōng lín xiū zhú sēng jiā   luàn liǔ sāng jìng xié  
zhú guàn zēng duǎn   shǐ 使 jūn shì zhù gāo  
xiāo tiáo shì lián cūn   xiè hòu yìng róng shè wǎn chá  
cán kuì bìng   qiáng kōng tīng bīng huá