病中感秋,时初丧寿佺子

宋代 杨万里
临晓睡偏重,不知窗已明。 高梧下清露,宿鸟有寒声。 愁岂关须事,秋来添雪茎。 病身仍哭子,并作老来情。
lín xiǎo shuì piān zhòng   zhī chuāng míng  
gāo xià qīng   宿 niǎo yǒu hán shēng  
chóu guān shì   qiū lái tiān xuě jīng  
bìng shēn réng zi   bìng zuò lǎo lái qíng