病中二首 其一

明代 宗臣
浮世岂非昔,长愁直至今。风尘游子病,药草故人心。 白日销危坐,青山入苦吟。帘窥新竹细,台惜落花深。 畏路甘名隐,浮生肯陆沉。独将酬主念,久矣负投簪。
shì fēi   zhǎng chóu zhí zhì jīn fēng chén yóu bìng yào   cǎo rén xīn    
bái xiāo wēi zuò   qīng shān yín lián kuī xīn zhú tái   luò huā shēn    
wèi gān míng yǐn   shēng kěn chén jiāng chóu zhǔ niàn jiǔ   tóu zān