病中得晁应之秋怀诗

宋代 张耒
西风堂下飞黄叶,病卧空床白日高。 疲薾扶行孤竹杖,萧条隐几两霜毛。 散花有客谈真实,烧药无人过寂寥。 怪得晚来头目快,新诗秋兴苦飘飘。
西 fēng táng xià fēi huáng   bìng kōng chuáng bái gāo  
ěr xíng zhú zhàng   xiāo tiáo yìn liǎng shuāng máo  
sàn huā yǒu tán zhēn shí   shāo yào rén guò liáo  
guài de wǎn lái tou kuài   xīn shī qiū xīng piāo piāo