病中春日即事寄主人尚书二首

唐代 徐夤
身比秋荷觉渐枯,致君经国堕前图。层冰照日犹能暖, 病骨逢春却未苏。镜里白须撏又长,枝头黄鸟静还呼。 庾楼恩化通神圣,何计能教掷得卢。 风拍衰肌久未蠲,破窗频见月团圆。更无旧日同人问, 只有多情太守怜。腊内送将三折股,岁阴分与五铢钱。 玄穹若假年龄在,愿捧铜盘为国贤。
shēn qiū jué jiàn   zhì jūn jīng guó duò qián céng bīng zhào yóu néng nuǎn  
bìng féng chūn què wèi jìng bái xián yòu zhǎng   zhī tóu huáng niǎo jìng hái
lóu ēn huà tōng shén shèng   néng jiào zhì
fēng pāi shuāi jiǔ wèi juān   chuāng pín jiàn yuè tuán yuán gèng jiù tóng rén wèn  
zhǐ yǒu duō qíng tài shǒu lián nèi sòng jiāng sān zhé   suì yīn fēn zhū qián
xuán qióng ruò jiǎ nián líng zài   yuàn pěng tóng pán wèi guó xián