冰玉堂辞

宋代 晁补之
论世以观士兮,集羲以为词。 所非正而敢从兮,日可罣而东之。 嗟若士之弗获兮,羌何忿而负石。 繄圣贤之出处兮,惟遵道而守徳。 凤览辉而乃下兮,雏犹耻乎腐吓。 非九方之为使兮,夫何足以得马。 庐岑岑以镇楚兮,汹大江之东涹。 分阴阳之晦明兮,钟斯人以正直。 惟天道与地宝兮,非所求其犹爱。 与之全而不用兮,怀斯美以固在。 大固不可以适兮,方固不可以圆。 试回功谢于土谷兮,夫乃同道于禹稷。 譬人生犹吹吷兮,无得丧之可齐。 纷吾何指以为正兮,服吾初其庶几。
lùn shì guān shì   wéi  
suǒ fēi zhèng ér gǎn cóng   guà ér dōng zhī  
jiē ruò shì zhī huò   qiāng fèn 忿 ér shí  
shèng xián zhī chū chù   wéi zūn dào ér shǒu  
fèng lǎn huī ér nǎi xià   chú yóu chǐ xià  
fēi jiǔ fāng zhī wèi shǐ 使    
cén cén zhèn chǔ   xiōng jiāng zhī dōng  
fēn yīn yáng zhī huì míng   zhōng rén zhèng zhí  
wéi tiān dào bǎo   fēi suǒ qiú yóu ài  
zhī quán ér yòng   huái 怀 měi zài  
shì   fāng yuán  
shì huí gōng xiè   nǎi tóng dào  
rén shēng yóu chuī xuè   de sàng zhī  
fēn zhǐ wéi zhèng   chū shù