冰韵端夫闻江北水磨

南北朝 邹浩
万事根本安装难明,声之所发由声声。 不有智者抉其□,直如宝剑埋丰城。 风生风济孰嘘吸,制作解成琴与筝。 矧兹江汉泻荆楚,含桃初熟飞流莺。 波涛暗逐岁月长,激激滩际春雷谹。 白沙湖边更湍急,五磨因缘资养生。 城中鞭驴喘欲死,亦或人劳僵自横。 借令麦破面浮玉,青蝇遽集争营营。 乃知此策最长利,朱墨岂复嗤南荣。 天轮地轴骇夜,彷佛飓扇吹苍瀛。 游江夫人俨然坐,蛟龙不动如石鲸。 只应神物亦持护,我辈何妨双耳清。
wàn shì gēn běn ān zhuāng nán míng   shēng zhī suǒ yóu shēng shēng
yǒu zhì zhě jué     zhí bǎo jiàn mái fēng chéng
fēng shēng fēng shú   zhì zuò jiě chéng qín zhēng
shěn jiāng hàn xiè jīng chǔ   hán táo chū shú fēi liú yīng
tāo àn zhú suì yuè zhǎng   tān chūn léi hóng
bái shā biān gèng tuān   yīn yuán yǎng shēng
chéng zhōng biān chuǎn   huò rén láo jiāng héng
jiè lìng mài miàn   qīng yíng zhēng yíng yíng
nǎi zhī zuì cháng   zhū chī nán róng
tiān lún zhóu hài   páng shàn chuī cāng yíng
yóu jiāng rén yǎn rán zuò   jiāo lóng dòng shí jīng
zhǐ yīng shén chí   bèi fáng shuāng ěr qīng