冰崖草堂赋

明代 归有光
倚玉山之孤峙兮,前娄水之迂萦。占恺爽于邑中兮,雄面势于山阳。 有默斋之主人兮,搆冰崖之草堂。既命名之特异兮,讯斯义其谁当? 惟兹山之秀丽兮,日悠然其可望。览云物之生态兮,忽朝暮之无常。 奚所夏暑冬寒兮,历四时而凝霜。知主人之远志兮,托幽遐以自将。 少负奇以抗节兮,抱终天于蛮荒。泣苍梧之不返兮,踰五岭以傍徨。 卒茕茕以自遂兮,廓天路之翱翔。执法度以匡主兮,志不毁乎直方。 逭鈇钺之严诛兮,即远窜乎夜郎。旋蒙恩以内徙兮,赖天王之圣明。 秉外台之宪节兮,赫金紫之辉煌。一朝去此而不顾兮,飘然来即乎故乡。 嗟夫,食肉之多鄙兮,人皆以衣锦为荣。终纷竞以火驰兮,日炎炎其无央。 追范蠡于五湖兮,见伯夷于首阳。佩明月之宝璐兮,然犹思乎褐裳。 厌鼎臑之盈望兮,志不去乎糟糠。开北牖以仰视兮,丹崖翠壁凛然冰壑之英。 恍乎雪山之阳兮,冽冽乎冬气之长。朝受命而夕饮冰兮,吾尝闻此语于蒙庄。 嘉君子之德音兮,志志节之弥强。爰作赋以颂祷兮,祈寿考之无疆。
shān zhī zhì   qián lóu shuǐ zhī yíng zhàn kǎi shuǎng zhōng xióng   miàn shì shān yáng    
yǒu zhāi zhī zhǔ rén   gòu bīng zhī cǎo táng mìng míng zhī xùn   shuí dāng    
wéi shān zhī xiù   yōu rán wàng lǎn yún zhī shēng tài   zhāo zhī cháng    
suǒ xià shǔ dōng hán   shí ér níng shuāng zhī zhǔ rén zhī yuǎn zhì tuō   yōu xiá jiāng    
shǎo kàng jié   bào zhōng tiān mán huāng cāng zhī fǎn   lǐng bàng huáng    
qióng qióng suì   kuò tiān zhī áo xiáng zhí kuāng zhǔ zhì   huǐ zhí fāng    
huàn yuè zhī yán zhū   yuǎn cuàn láng xuán méng ēn nèi lài   tiān wáng zhī shèng míng    
bǐng wài tái zhī xiàn jié   jīn zhī huī huáng zhāo ér piāo   rán lái xiāng    
jiē   shí ròu zhī duō   rén jiē jǐn wèi róng zhōng fēn jìng huǒ chí   yán yán yāng    
zhuī fàn   jiàn shǒu yáng pèi míng yuè zhī bǎo rán   yóu shang    
yàn dǐng nào zhī yíng wàng   zhì zāo kāng kāi běi yǒu yǎng shì dān   cuì lǐn rán bīng zhī yīng    
huǎng xuě shān zhī yáng   liè liè dōng zhī zhǎng cháo shòu mìng ér yǐn bīng   cháng wén méng zhuāng    
jiā jūn zi zhī yīn   zhì zhì jié zhī qiáng yuán zuò sòng dǎo   shòu kǎo 寿 zhī jiāng