丙午初冬寓居报国寺赋诗 其一

清代 曾国藩
闭门百虑丛忧煎,出门葛蔓相纠缠。苦被尘埃缚欲死,脱身来此亲僧毡。 老松大槐遮四径,日月为我生光妍。道人龙钟五十七,黝深碧眼珍珠圆。 烹茶煮饼时劝我,亦有山果堆初筵。橐驼对座不相管,两家各有无言禅。 皋夔稷契非吾事,休囚饥饱付皇天。
mén bǎi cóng yōu jiān   chū mén màn xiāng jiū chán bèi chén āi tuō   shēn lái qīn sēng zhān    
lǎo sōng huái zhē jìng   yuè wèi shēng guāng yán dào rén lóng zhōng shí yǒu   shēn yǎn zhēn zhū yuán    
pēng chá zhǔ bǐng shí quàn   yǒu shān guǒ duī chū yán tuó tuó duì zuò xiāng guǎn liǎng   jiā yǒu yán chán    
gāo kuí fēi shì   xiū qiú bǎo huáng tiān