病题二首

宋代 徐铉
性灵慵懒百无能,唯被朝参遣夙兴。圣主优容恩未答, 丹经疏阔病相陵。脾伤对客偏愁酒,眼暗看书每愧灯。 进与时乖不知退,可怜身计谩腾腾。 人间多事本难论,况是人间懒慢人。不解养生何怪病, 已能知命敢辞贫。向空咄咄烦书字,举世滔滔莫问津。 金马门前君识否,东方曼倩是前身。
xìng líng yōng lǎn bǎi néng   wéi bèi zhāo cān qiǎn xīng shèng zhǔ yōu róng ēn wèi  
dān jīng shū kuò bìng xiāng líng shāng duì piān chóu jiǔ   yǎn àn kàn shū měi kuì dēng
jìn shí guāi zhī tuì 退   lián shēn mán téng téng
rén jiān duō shì běn nán lùn   kuàng shì rén jiān lǎn màn rén jiě yǎng shēng guài bìng  
néng zhī mìng gǎn pín xiàng kōng duō duō fán shū   shì tāo tāo wèn jīn
jīn mén qián jūn shí fǒu   dōng fāng màn qiàn shì qián shēn