丙申岁十月还乡作七首 其四

明代 刘基
手种庭前安石榴,开花结子到深秋。可怜枝叶从人折,尚有根株为客留。 枳枸悲风吹白日,苕华高影隔青丘。坏垣蟋蟀知离恨,长夜凄凉吊独愁。
shǒu zhǒng tíng qián ān shí liú   kāi huā jié dào shēn qiū lián zhī cóng rén zhé shàng   yǒu gēn zhū wèi liú    
zhǐ gǒu bēi fēng chuī bái   tiáo huá gāo yǐng qīng qiū huài yuán shuài zhī hèn cháng   liáng diào chóu