丙申二月别绍兴诸公

明代 刘基
劳生属时艰,将老萃忧牴。 风尘隘九野,何土为乐国?兹邦控吴越,名胜闻自昔。 湖山竞奇丽,物产亦充斥。 交游尚质俭,而不事华饰。 况有良友朋,时来慰岑寂。 全家免寒饿,几欲忘旅客。 胡为复舍此,僶俛就行役。 轩车远追送,酒至泪辄滴。 还乡人所乐,我独愁苦剧。 故山有松柏,摧折为荆棘。 岂无骨肉亲,太半生死隔。 此语不可闻,此景那堪觌。 愁情如波涛,澒洞胸与臆。 伫立向穹苍,一叹双鬓白。
láo shēng shǔ shí jiān   jiāng lǎo cuì yōu
fēng chén ài jiǔ   wéi guó   bāng kòng yuè   míng shèng wén
shān jìng   chǎn chōng chì
jiāo yóu shàng zhì jiǎn   ér shì huá shì
kuàng yǒu liáng yǒu péng   shí lái wèi cén
quán jiā miǎn hán è 饿   wàng
wéi shě   mǐn miǎn jiù xíng
xuān chē yuǎn zhuī sòng   jiǔ zhì lèi zhé
huán xiāng rén suǒ   chóu
shān yǒu sōng bǎi   cuī shé wèi jīng
ròu qīn   tài bàn shēng
wén   jǐng kān
chóu qíng tāo   hòng dòng xiōng
zhù xiàng qióng cāng   tàn shuāng bìn bái