病起偶题 其四

明代 袁宏道
不断青云梦,难堪白发情。跳梁山鬼妒,落莫酒人轻。 色界身终苦,无生学未成。浮沤能几许,枉自觅枯荣。
duàn qīng yún mèng   nán kān bái qíng tiào liáng shān guǐ luò   jiǔ rén qīng    
jiè shēn zhōng   shēng xué wèi chéng ōu néng wǎng   róng