病起连雨四首 其三

明代 王夫之
白发重梳落万茎,镫花镜影两湛惊。水金丹诀闻方士,土木蔘膏累友生。 故国馀魂长缥渺,残镫绝笔尚峥嵘。悬知药力消冰雪,未拟垂杨听早莺。
bái zhòng shū luò wàn jīng   dèng huā jìng yǐng liǎng zhàn jīng shuǐ jīn dān jué wén fāng shì   shēn gāo lèi yǒu shēng    
guó hún zhǎng piǎo miǎo   cán dèng jué shàng zhēng róng xuán zhī yào xiāo bīng xuě wèi   chuí yáng tīng zǎo yīng