病起二首
老去难堪痼疾缠,支离甘受众人怜。
出门定被将迎困,紧闭风窗听雨眠。
lǎo
老
qù
去
nán
难
kān
堪
gù
痼
jí
疾
chán
缠
,
zhī
支
lí
离
gān
甘
shòu
受
zhòng
众
rén
人
lián
怜
。
chū
出
mén
门
dìng
定
bèi
被
jiàng
将
yíng
迎
kùn
困
,
jǐn
紧
bì
闭
fēng
风
chuāng
窗
tīng
听
yǔ
雨
mián
眠
。