病浅吟

宋代 邵雍
病浅之时人不疑,病深之后药难医。 劳谦所以有终吉,迷复何尝无大亏。 物我中间难着发。天下之际岂容丝。 能知古乐犹今乐,省了譊譊多少辞。
bìng qiǎn zhī shí rén   bìng shēn zhī hòu yào nán  
láo qiān suǒ yǒu zhōng   cháng kuī  
zhōng jiān nán zhe tiān xià zhī róng    
néng zhī yóu jīn   shěng le náo náo duō shǎo