病起

宋代 王炎
羸躯方伏枕,冻骨倍加绵。 自觉脾为约,医言脉太玄。 不禁腰痛楚,仍苦膝拘挛。 搔抑方能定,扶持仅可前。 緼袍藏被底,炽炭倚炉边。 衰谢诚宜尔,风寒实使然。 迍邅虽有数,调护不无愆。 初日忧难疗,兼旬幸稍痊。 是身无实相,何术保余年。 不死方成佛,长生乃是仙。 阖棺宁再起,拔宅谩虚传。 力岂能加命,人终不胜天。 灾生虽或免,算尽必难延。 只合情无滞,毋为疾所缠。 穷通皆行运,逆顺但随缘。 南亩无千斛,西山有数椽。 饥当量腹食,困则曲肱眠。 此乐人知少,浮休永息肩。
léi fāng zhěn   dòng bèi jiā mián  
jué wèi yuē   yán mài tài xuán  
jīn yāo tòng chǔ   réng luán  
sāo fāng néng dìng   chí jǐn qián  
yùn páo cáng bèi   chì tàn biān  
shuāi xiè chéng ěr   fēng hán shí shǐ 使 rán  
zhūn zhān suī yǒu shù   tiáo qiān  
chū yōu nán liáo   jiān xún xìng shāo quán  
shì shēn shí xiàng   shù bǎo nián  
fāng chéng   cháng shēng nǎi shì xiān  
guān níng zài   zhái mán chuán  
néng jiā mìng   rén zhōng shèng tiān  
zāi shēng suī huò miǎn   suàn jǐn nán yán  
zhī qíng zhì   wèi suǒ chán  
qióng tōng jiē xíng yùn   shùn dàn suí yuán  
nán qiān   西 shān yǒu shù chuán  
dāng liàng shí   kùn gōng mián  
rén zhī shǎo   xiū yǒng jiān