病起

宋代 邓林
夜凉如水梦魂清,病体今朝渐觉平。下榻倚阑成久立,出门移杖欲闲行。 贫来只有青毡在,老至难禁白发生。百岁几何开口笑,强吟聊遣□中情。
liáng shuǐ mèng hún qīng   bìng jīn zhāo jiàn jué píng xià lán chéng jiǔ chū   mén zhàng xián xíng    
pín lái zhǐ yǒu qīng zhān zài   lǎo zhì nán jìn bái shēng bǎi suì kāi kǒu xiào qiáng   yín liáo qiǎn zhōng   qíng