病目

清代 缪徵甲
双眸炯炯秋水清,一旦忽作盲左盲。病之始作由外患,癣疥偶发微且轻。 当时良医用药猛,瞑眩奏效如空青。譬之杀贼务杀尽,方免流毒殃民生。 忽有庸医在旁笑,执中用药须和平。一时过听得小愈,渐觉障翳遮星星。 虽未□□作双瞽,视近则见远则瞑。噬脐之悔嗟已晚,所恨俗见殊冥冥。 囊钱告竭庸手退,良医蹙额悲纷更。此时急须补元气,欲投恶石先参苓。 憬然再拜谨受教,敢乞大宝还光明。清光大来云雾去,刮膜似点飞龙睛。 乃知小道有至理,无怪和缓享盛名。
shuāng móu jiǒng jiǒng qiū shuǐ qīng   dàn zuò máng zuǒ máng bìng zhī shǐ zuò yóu wài huàn   xuǎn jiè ǒu wēi qiě qīng
dāng shí liáng yòng yào měng   míng xuàn zòu xiào kōng qīng zhī shā zéi shā jǐn   fāng miǎn liú yāng mín shēng
yǒu yōng zài páng xiào   zhí zhōng yòng yào píng shí guò tīng xiǎo   jiàn jué zhàng zhē xīng xing
suī wèi     zuò shuāng   shì jìn jiàn yuǎn míng shì zhī huǐ jiē wǎn   suǒ hèn jiàn shū míng míng
náng qián gào jié yōng shǒu tuì 退   liáng é bēi fēn gēng shí yuán   tóu è shí xiān cān líng
jǐng rán zài bài jǐn shòu jiào   gǎn bǎo hái guāng míng qīng guāng lái yún   guā shì diǎn fēi lóng jīng
nǎi zhī xiǎo dào yǒu zhì   guài huǎn xiǎng shèng míng