兵乱后自嬄杂诗 其二十二

宋代 吕本中
嬖孽开边隙,羌胡恃衅端。天戈增照耀,国步向平安。 骑吹春容远,孤烽战气残。妖星稍退舍,便览老怀宽。
niè kāi biān   qiāng shì xìn duān tiān zēng zhào yào guó 耀   xiàng píng ān    
chuī chūn róng yuǎn   fēng zhàn cán yāo xīng shāo tuì shè 退 biàn   lǎn 便 lǎo huái kuān 怀