病客吟

唐代 孟郊
主人夜呻吟,皆入妻子心。客子昼呻吟,徒为虫鸟音。 妻子手中病,愁思不复深。僮仆手中病,忧危独难任。 丈夫久漂泊,神气自然沉。况于滞疾中,何人免嘘eS. 大海亦有涯,高山亦有岑。沉忧独无极,尘泪互盈襟。
zhǔ rén shēn yín   jiē xīn zhòu shēn yín   wèi chóng niǎo yīn
shǒu zhōng bìng   chóu shēn tóng shǒu zhōng bìng   yōu wēi nán rèn
zhàng jiǔ piāo   shén rán chén kuàng zhì zhōng   rén miǎn   e   S   .
hǎi yǒu   gāo shān yǒu cén chén yōu   chén lèi yíng jīn