屏居北郊自秋涉冬绝省人事触绪有感吒之讽吟

宋代 程公许
坤维以文瑞,民俗本柔淑。 何代无战争,冤哉今尔酷。 戎马塞里墟,劫钞遍林谷。 平生金石交,屈指半鬼录。 从子尤可哀,别归奉水菽。 伯侄并伐殒,荼毒。 探囊幅与书,吞声不忍读。 昆岗烈西烯,宁辨石与玉。 叩首一炉香,请为遗黎赎。
kūn wéi wén ruì   mín běn róu shū  
dài zhàn zhēng   yuān zāi jīn ěr  
róng sāi   jié chāo biàn lín  
píng shēng jīn shí jiāo   zhǐ bàn guǐ  
cóng yóu āi   bié guī fèng shuǐ shū  
zhí bìng yǔn    
tàn náng shū   tūn shēng rěn  
kūn gǎng liè 西   níng biàn shí  
kòu shǒu xiāng   qǐng wèi shú