病橘

唐代 杜甫
群橘少生意,虽多亦奚为。惜哉结实小,酸涩如棠梨。 剖之尽蠹虫,采掇爽其宜。纷然不适口,岂只存其皮。 萧萧半死叶,未忍别故枝。玄冬霜雪积,况乃回风吹。 尝闻蓬莱殿,罗列潇湘姿。此物岁不稔,玉食失光辉。 寇盗尚凭陵,当君减膳时。汝病是天意,吾谂罪有司。 忆昔南海使,奔腾献荔支。百马死山谷,到今耆旧悲。
qún shǎo shēng   suī duō wèi zāi jiē shí xiǎo   suān táng
pōu zhī jǐn chóng   cǎi duō shuǎng fēn rán shì kǒu   zhǐ cún
xiāo xiāo bàn   wèi rěn bié zhī xuán dōng shuāng xuě   kuàng nǎi huí fēng chuī
cháng wén péng lái diàn 殿   luó liè xiāo xiāng 姿 suì rěn   shí shī guāng huī
kòu dào shàng píng líng   dāng jūn jiǎn shàn shí bìng shì tiān   shěn zuì yǒu
nán hǎi shǐ 使   bēn téng xiàn zhī bǎi shān   dào jīn jiù bēi