病间和公实饮酒诗

宋代 洪炎
忧每伤人人亦忧,花蒙两眼雪蒙头。干戈满地不可触,蓑笠为家何处浮。 秋入鸣蝉催暑去,酒如凝露与清谋。写成庾信江南赋,更续相如老倦游。
yōu měi shāng rén rén yōu   huā méng liǎng yǎn xuě méng tóu gān mǎn chù   suō wèi jiā chǔ
qiū míng chán cuī shǔ   jiǔ níng qīng móu xiě chéng xìn jiāng nán   gēng xiàng lǎo juàn yóu