病骥

宋代 陈襄
骐骥出大野,天姿非权奇。 俄然病槽厩,筋力不克施。 世人不识马,共以驽骀期。 刍菽不得饱,膏砭不得医。 伯乐闻骥病,中心始怀疑。 及观果无妄,引衔脱其羁。 骐骥心感激,双瞳雨淋离。 怀恩未能报,举声一鸣悲。 民得起此疾,上争灵鸟驰。 朝出扶桑野,暮扳邓林枝。 追随日月下,独立寒且饥。 此力岂足诧,愿酬主人知。
chū   tiān 姿 fēi quán  
é rán bìng cáo jiù   jīn shī  
shì rén shí   gòng dài  
chú shū bǎo   gāo biān  
wén bìng   zhōng xīn shǐ huái 怀  
guān guǒ wàng   yǐn xián tuō  
xīn gǎn   shuāng tóng lín  
huái 怀 ēn wèi néng bào   shēng míng bēi  
mín   shàng zhēng líng niǎo chí  
cháo chū sāng   bān dèng lín zhī  
zhuī suí yuè xià   hán qiě  
chà   yuàn chóu zhǔ rén zhī