兵后与故人别,予西上,至今在扬楚,因有是

唐代 皎然
日月不相待,思君魂屡惊。草玄寄扬子,作赋得芜城。 温温独游迹,遥遥相望情。淮上春草歇,楚子秋风生。 辟士天下尽,君何独屏营。运开应佐世,业就可成名。 谁借楚山住,年年事耦耕。
yuè xiāng dài   jūn hún jīng cǎo xuán yáng zi   zuò de chéng
wēn wēn yóu   yáo yáo xiāng wàng qíng huái shàng chūn cǎo xiē   chǔ zi qiū fēng shēng
shì tiān xià jǐn   jūn bīng yíng yùn kāi yīng zuǒ shì   jiù chéng míng
shuí jiè chǔ shān zhù   nián nián shì ǒu gēng