病后登快哉亭

宋代 贺铸
经雨清蝉得意鸣,征尘见处见归程。 病来把酒不知厌,梦後倚楼无限情。 鸦带斜阳投古刹,草将野色入荒城。 故园又负黄昏约,但觉秋风发上生。
jīng qīng chán míng   zhēng chén jiàn chǔ jiàn guī chéng
bìng lái jiǔ zhī yàn   mèng hòu lóu xiàn qíng
dài xié yáng tóu chà   cǎo jiāng huāng chéng
yuán yòu huáng hūn yuē   dàn jué qiū fēng shàng shēng