病鹤行

宋代 唐庚
鹤兮鹤兮何处来,秋江静兮芦花开。波痕侵月白皑皑,千声万声鸣哀哀。 不飞不翔不饮啄,骨瘠棱棱瘦如削。冰姿玉质仅生存,雪羽霜毛半零落。 鹤兮鹤兮何郁郁,我知尔是冲天物。芝田就养孤高情,瑶池洗出神仙骨。 传闻仙岛冥冥中,水晶甃作蓬莱宫。祥烟瑞雾常濛濛,好将六翮抟仙风。
chǔ lái   qiū jiāng jìng huā kāi hén qīn yuè bái ái ái qiān   shēng wàn shēng míng āi āi    
fēi xiáng yǐn zhuó   léng léng shòu xuē bīng 姿 zhì jǐn shēng cún xuě   shuāng máo bàn líng luò    
  zhī ěr shì chōng tiān zhī tián jiù yǎng gāo qíng yáo   chí chū shén xiān    
chuán wén xiān dǎo míng míng zhōng   shuǐ jīng zhòu zuò péng lái gōng xiáng yān ruì cháng méng méng hǎo   jiāng liù tuán xiān fēng