病鹘吟

唐代 贾岛
俊鸟还投高处栖,腾身戛戛下云梯。有时透雾凌空去, 无事随风入草迷。迅疾月边捎玉兔,迟回日里拂金鸡。 不缘毛羽遭零落,焉肯雄心向尔低。
jùn niǎo hái tóu gāo chù   téng shēn jiá jiá xià yún yǒu shí tòu líng kōng  
shì suí fēng cǎo xùn yuè biān shāo   chí huí jīn
yuán máo zāo líng luò   yān kěn xióng xīn xiàng ěr