病齿

宋代 洪咨夔
吾母苦蚤衰,发霜齿存几。 小儿得其发,大儿得其齿。 予方四十时,上齶右车毁。 从兹白石源,岁岁费经理。 软疑梅着酸,疏类榴罅子。 根浮触易兀,力弱遇辄靡。 怀核忌坚栗,设胔便脆美。 烂炰故自佳,急咽聊复尔。 刺肥剧锄奸,剔纤难拔垒。 屡搜风屡入,一快势一圯。 撼摇腫贯颧,焦蠹痛彻髓。 外虽编贝然,中实空齦似。 赤龙搅沆瀣,玉池涨清泚。 天鼓弗能扣,金鼎亦徒舐。 乳媪老不羞,机女少自喜。 风流久已绝,血气安足恃。 磨治朝辛盐,漱溉夕莎芷。 庶几尚扶危,不至遽乏使。 太官羊何腴,五侯鲭更旨。 虽无轑斧嗔,未免媚灶耻。 菽腐柔趁梜,粟糜滑流匕。 不愁馁在中,却笑饱欲死。 舌以柔故存,此语未敢唯。
zǎo shuāi   shuāng chǐ 齿 cún  
xiǎo ér   ér chǐ 齿  
fāng shí shí   shàng è yòu chē huǐ  
cóng bái shí yuán   suì suì fèi jīng  
ruǎn méi zhe suān   shū lèi liú xià zi  
gēn chù   ruò zhé  
huái 怀 jiān   shè biàn 便 cuì měi  
làn páo jiā   yàn liáo ěr  
féi chú jiān   xiān nán lěi  
sōu fēng   kuài shì  
hàn yáo zhǒng guàn quán   jiāo tòng chè suǐ  
wài suī biān bèi rán   zhōng shí kōng kěn shì  
chì lóng jiǎo hàng xiè   chí zhǎng qīng  
tiān néng kòu   jīn dǐng shì  
ǎo lǎo xiū   shǎo  
fēng liú jiǔ jué   xuè ān shì  
zhì cháo xīn yán   shù gài shā zhǐ  
shù shàng wēi   zhì shǐ 使  
tài guān yáng   hòu qīng gèng zhǐ  
suī lǎo chēn   wèi miǎn mèi zào chǐ  
shū róu chèn jiā   huá liú  
chóu něi zài zhōng   què xiào bǎo  
shé róu cún   wèi gǎn wéi