病鸱

唐代 韩愈
屋东恶水沟,有鸱堕鸣悲。青泥掩两翅,拍拍不得离。 君童叫相召,瓦砾争先之。计校生平事,杀却理亦宜。 夺攘不愧耻,饱满盘天嬉。晴日占光景,高风恣追随。 遂凌鸾凤群,肯顾鸿鹄卑。今者命运穷,遭逢巧丸儿。 中汝要害处,汝能不得施。于吾乃何有,不忍乘其危。 丐汝将死命,浴以清水池。朝餐辍鱼肉,暝宿防狐狸。 自知无以致,蒙德久犹疑。饱入深竹丛,饥来傍阶基。 亮无责报心,固以听所为。昨日有气力,飞跳弄藩篱。 今晨忽径去,曾不报我知。侥幸非汝福,天衢汝休窥。 京城事弹射,竖子不易欺。勿讳泥坑辱,泥坑乃良规。
dōng è shuǐ gōu   yǒu chī duò míng bēi qīng yǎn liǎng chì   pāi pāi
jūn tóng jiào xiāng zhào   zhēng xiān zhī jiào shēng píng shì   shā què
duó rǎng kuì chǐ   bǎo mǎn pán tiān qíng zhàn guāng jǐng   gāo fēng zhuī suí
suì líng luán fèng qún   kěn hóng 鸿 bēi jīn zhě mìng yùn qióng   zāo féng qiǎo wán ér
zhōng yào hài chù   néng shī nǎi yǒu   rěn chéng wēi
gài jiāng mìng   qīng shuǐ chí cháo cān chuò ròu   míng 宿 fáng li
zhī zhì   méng jiǔ yóu bǎo shēn zhú cóng   lái bàng jiē
liàng bào xīn   tīng suǒ wéi zuó yǒu   fēi tiào nòng fān
jīn chén jìng   céng bào zhī jiǎo xìng fēi   tiān xiū kuī
jīng chéng shì tán shè   shù huì kēng   kēng nǎi liáng guī