病阿速(阿速,蒙古别号也)

明代 袁凯
杭州阿速病可伤,况复四体多金创。 口粮开除但乞丐,终日哀鸣行路傍。 自言家在云中住,兄弟既死惟爹娘。 往年江南妖贼反,圣旨差我随平章。 同行二千五百辈,辈辈选用皆精强。 孰知江南风土异,不比中原尽平地。 中原地平好驰逐,一人腾骧万人废。 江南地卑山林密,泥深马滑无由立。 角弓着雨软如绵,咫尺相看不能射。 九月十月岁云莫,贼兵突入观音渡。 平章脱身向东去,太半尽死无人顾。 我幸不死病已危,丞相被逐无依归。 异乡此日谁相慰,只似天边孤雁飞。
háng zhōu ā bìng shāng   kuàng duō jīn chuàng  
kǒu liáng kāi chú dàn gài   zhōng āi míng xíng bàng  
yán jiā zài yún zhōng zhù   xiōng wéi diē niáng  
wǎng nián jiāng nán yāo zéi fǎn   shèng zhǐ chà suí píng zhāng  
tóng háng èr qiān bǎi bèi   bèi bèi xuǎn yòng jiē jīng qiáng  
shú zhī jiāng nán fēng   zhōng yuán jǐn píng  
zhōng yuán píng hǎo chí zhú   rén téng xiāng wàn rén fèi  
jiāng nán bēi shān lín   shēn huá yóu  
jiǎo gōng zhe ruǎn mián   zhǐ chǐ xiāng kàn néng shè  
jiǔ yuè shí yuè suì yún   zéi bīng guān yīn  
píng zhāng tuō shēn xiàng dōng   tài bàn jìn rén  
xìng bìng wēi   chéng xiàng bèi zhú guī  
xiāng shuí xiāng wèi   zhǐ shì tiān biān yàn fēi