宾从集藕花堂分韵得园字二十韵

宋代 刘学箕
流金烁石火燎燔,何地泄此畏暑袢。 草堂幸有茆三间,冷浸十亩泉有源。 泉音琮琤下空山,金石戛击声潺湲。 太华峰头十丈莲,吾侬玉井亲移根。 开华结实今几年,红幛绿盖风翻翻。 卷舒万柄摇苍烟,香苞芳萼锦绮毓。 云将急雨珠溅圆,日焙晴酣香胜荪。 龟鱼窃{上广下阴}鸥鹭眠,勾致属玉栖双鸳。 房青子碧甘剥鲜,藕白条翠冰堆盆。 嚼之清泠醒醉魂,犹可招邀慰文园。 君明不闻李谪仙,声名飘然誉开元。 忽傅诏草白莲序,一扫意到无馀言。 又知苏州韦不凡,风清月晓之江樊。 形容委曲说花趣,妙语历历成订论。 我今对花难著句,挹取香气临窗轩。 俱来亦有二三子,将坛共築旗同{左扌右举}。 搜吟速下一转语,缩手无畏前辈尊。 但今取之二老间,勿效碔砆乱璠玙。 少需红日西沉山,从容特为开芳尊。 晚色婉静更丽娟,咏到东方生晓暾。
liú jīn shuò shí huǒ liǎo fán   xiè wèi shǔ pàn  
cǎo táng xìng yǒu máo sān jiān   lěng jìn shí quán yǒu yuán  
quán yīn cóng chēng xià kōng shān   jīn shí jiá shēng chán yuán  
tài huá fēng tóu shí zhàng lián   nóng jǐng qīn gēn  
kāi huá jiē shí jīn nián   hóng zhàng 绿 gài fēng fān fān  
juǎn shū wàn bǐng yáo cāng yān   xiāng bāo fāng è jǐn  
yún jiāng zhū jiàn yuán   bèi qíng hān xiāng shèng sūn  
guī qiè   { shàng guǎng 广 xià yīn   } ōu mián   gōu zhì zhǔ shuāng yuān  
fáng qīng gān xiān   ǒu bái tiáo cuì bīng duī pén  
jué zhī qīng líng xǐng zuì hún   yóu zhāo yāo wèi wén yuán  
jūn míng wén zhé xiān   shēng míng piāo rán kāi yuán  
zhào cǎo bái lián   sǎo dào yán  
yòu zhī zhōu wéi fán   fēng qīng yuè xiǎo zhī jiāng fán  
xíng róng wěi shuō huā   miào chéng dìng lùn  
jīn duì huā nán zhù   xiāng lín chuāng xuān  
lái yǒu èr sān   jiāng tán gòng zhù tóng   { zuǒ shou yòu   }  
sōu yín xià zhuǎn   suō shǒu wèi qián bèi zūn  
dàn jīn zhī èr lǎo jiān   xiào luàn fán  
shǎo hóng 西 chén shān   cóng róng wèi kāi fāng zūn  
wǎn wǎn jìng gèng juān   yǒng dào dōng fāng shēng xiǎo tūn