碧牡丹

元代 李致远
破镜重圆,分钗合钿,重寻绣户珠箔。说与从前,不是我情薄。都缘利役名牵,飘蓬无经,翻成轻负。别后情怀,有万千牢落。 经时最苦分携,都为伊、甘心寂寞。纵满眼、闲花媚柳,终是强欢不乐。待凭鳞羽,说与相思,水远天长又难托。而今幸已再逢,把轻离断却。
jìng chóng yuán   fēn chāi diàn   zhòng xún xiù zhū shuō cóng qián   shì qíng báo dōu yuán míng qiān   piāo péng jīng   fān chéng qīng bié hòu qíng huái 怀   yǒu wàn qiān láo luò
jīng shí zuì fēn xié   dōu wèi gān xīn zòng mǎn yǎn xián huā mèi liǔ   zhōng shì qiáng huān dài píng lín   shuō xiāng   shuǐ yuǎn tiān cháng yòu nán tuō ér jīn xìng zài féng   qīng duàn què