碧牡丹

宋代 程垓
睡起情无著。晓雨尽,春寒弱。酒盏飘零,几日顿疏行乐。试数花枝,问此情何若。为谁开,为谁落。 正愁却。不是花情薄。花元笑人萧索。旧观千红,至今冷梦难讠乇。燕麦春风,更几人惊觉。对花羞,为花恶。
shuì qíng zhù xiǎo jǐn   chūn hán ruò jiǔ zhǎn piāo líng   dùn shū xíng shì shù huā zhī   wèn qíng ruò wèi shuí kāi   wèi shuí luò
zhèng chóu què shì huā qíng báo huā yuán xiào rén xiāo suǒ jiù guān qiān hóng   zhì jīn lěng mèng nán yán tuō yān mài chūn fēng   gèng rén jīng jué duì huā xiū   wèi huā è