薜萝山房歌为新宁王锡赋

宋代 王称
陶公柳庄萧索久,蒋生竹径开何有。何似君家隐处偏,开门萝薜向人悬。 萝薜苍苍送晚凉,萦烟络月绕林塘。鸟啼密叶笼书愰,客去飞花满石床。 寒侵细蔓秋仍薄,饮覆春泉香濯濯。夜深惟恐蛟龙争,幽处无论鬼神托。 我忆山房昔访君,繁烟袅袅更纷纷。别后山衣梦中冷,何日重纫萝薜云。 林间泉石题名久,涧畔莓苔藉醉频。缄藤为报故人意,瑶琴一曲山房春。
táo gōng liǔ zhuāng xiāo suǒ jiǔ   jiǎng shēng zhú jìng kāi yǒu jūn jiā yǐn chǔ piān kāi   mén luó xiàng rén xuán    
luó cāng cāng sòng wǎn liáng   yíng yān luò yuè rào lín táng niǎo lóng shū huàng   fēi huā mǎn shí chuáng    
hán qīn màn qiū réng báo   yǐn chūn quán xiāng zhuó zhuó shēn wéi kǒng jiāo lóng zhēng yōu   chù lùn guǐ shén tuō    
shān fáng fǎng 访 jūn   fán yān niǎo niǎo gèng fēn fēn bié hòu shān mèng zhōng lěng   zhòng rèn luó yún    
lín jiān quán shí míng jiǔ   jiàn pàn méi tái zuì pín jiān téng wèi bào rén yáo   qín shān fáng chūn